Điều gì cần phải nói

Njemački

Was gesagt werden muss

Warum schweige ich, verschweige zu lange,
was offensichtlich ist und in Planspielen
geübt wurde, an deren Ende als Überlebende
wir allenfalls Fußnoten sind.

Es ist das behauptete Recht auf den Erstschlag,
der das von einem Maulhelden unterjochte
und zum organisierten Jubel gelenkte
iranische Volk auslöschen könnte,
weil in dessen Machtbereich der Bau
einer Atombombe vermutet wird.

Doch warum untersage ich mir,
jenes andere Land beim Namen zu nennen,
in dem seit Jahren - wenn auch geheimgehalten -
ein wachsend nukleares Potential verfügbar
aber außer Kontrolle, weil keiner Prüfung
zugänglich ist?

Das allgemeine Verschweigen dieses Tatbestandes,
dem sich mein Schweigen untergeordnet hat,
empfinde ich als belastende Lüge
und Zwang, der Strafe in Aussicht stellt,
sobald er mißachtet wird;
das Verdikt "Antisemitismus" ist geläufig.

Jetzt aber, weil aus meinem Land,
das von ureigenen Verbrechen,
die ohne Vergleich sind,
Mal um Mal eingeholt und zur Rede gestellt wird,
wiederum und rein geschäftsmäßig, wenn auch
mit flinker Lippe als Wiedergutmachung deklariert,
ein weiteres U-Boot nach Israel
geliefert werden soll, dessen Spezialität
darin besteht, allesvernichtende Sprengköpfe
dorthin lenken zu können, wo die Existenz
einer einzigen Atombombe unbewiesen ist,
doch als Befürchtung von Beweiskraft sein will,
sage ich, was gesagt werden muß.

Warum aber schwieg ich bislang?
Weil ich meinte, meine Herkunft,
die von nie zu tilgendem Makel behaftet ist,
verbiete, diese Tatsache als ausgesprochene Wahrheit
dem Land Israel, dem ich verbunden bin
und bleiben will, zuzumuten.

Warum sage ich jetzt erst,
gealtert und mit letzter Tinte:
Die Atommacht Israel gefährdet
den ohnehin brüchigen Weltfrieden?
Weil gesagt werden muß,
was schon morgen zu spät sein könnte;
auch weil wir - als Deutsche belastet genug -
Zulieferer eines Verbrechens werden könnten,
das voraussehbar ist, weshalb unsere Mitschuld
durch keine der üblichen Ausreden
zu tilgen wäre.

Und zugegeben: ich schweige nicht mehr,
weil ich der Heuchelei des Westens
überdrüssig bin; zudem ist zu hoffen,
es mögen sich viele vom Schweigen befreien,
den Verursacher der erkennbaren Gefahr
zum Verzicht auf Gewalt auffordern und
gleichfalls darauf bestehen,
daß eine unbehinderte und permanente Kontrolle
des israelischen atomaren Potentials
und der iranischen Atomanlagen
durch eine internationale Instanz
von den Regierungen beider Länder zugelassen wird.

Nur so ist allen, den Israelis und Palästinensern,
mehr noch, allen Menschen, die in dieser
vom Wahn okkupierten Region
dicht bei dicht verfeindet leben
und letztlich auch uns zu helfen.

 Pokušajte poravnati
Vijetnamski

Điều gì cần phải nói

Vì sao tôi im lặng, câm thinh sao quá lâu
trước nhiều điều biểu hiệnhiển nhiên và chúng ta tạo nên
trong trò chơi chiến lược chiến tranh nơi ấy vào hồi kết như kẻ sống sót
cùng lắm chúng ta chỉ là lời chú thích cuối trang.

Chính cái quyền tuyên bố khẳng định cho xâm lăng ngăn ngừa chính thức
điều ấy có thể xóa sạch dân tộc Iran
chi phối bởi cái cách mồm to lớn miệng
dẫn dắt đến hoan hỉ chung tập thể có tổ chức
viện lý do người ta nghi ngờ trong phạm vi quyền lực
bảo có việc chế tạo ra bom nguyên tử.

Nhưng rồi tại sao tôi lại tự cấm mình
Để chỉ định bằng tên nước này nhân danh nước khác
Nơi ấy suốt từ nhiều năm qua – ngay cả cho dù hòan tòan bí mật
Người ta phát triển thế lực hạt nhân
không ai kiểm tra chỉ vì không tới được
bằng mọi kiểm tra kiểm chứng ?

Tôi cảm thấy mọi người im lặng về hiện tình vụ việc này
mà ngay cả yên lặng của tôi cũng khuất phục điều âm lặng ấy
đè nặng trên lương tâm tôi như điều gian dối
và điều cấm kị cấm đóan phạt mình khiến chúng ta không để ý
trong trường hợp vi phạm
bản án « chống do thái » rõ như thường tình.

Nhưng bây giờ, vì lẽ nước tôi
thỉnh thỏang tay nhúng chàm bởi những tội phạm
độc đáo ngọai lệ lắm thay
và chính vì lẽ đó cần được tự minh chứng điều đó
về nước này, lại thêm lần nữa, theo cách thuần túy thương mại
ngay dù chúng tôi chối bảo rằng chỉ là « sửa chữa »
để giao một tầu ngầm cho Do Thái
với đặc nhiệm có khả năng hướng đầu đạn hạt nhân hủy diệt nơi ấy
chỉ có một trái bom nguyên tử không được chứng minh có hay không
nhưng nơi này chỉ có ngờ vực cần có bằng chứng rõ ràng
Tôi nói điều gì phải nói.

Nhưng tại sao vì sao tôi giữ mãi im lặng đến giờ này ?
Chỉ vì tôi nghĩ về nguồn gốc của tôi
gánh nặng bởi vết tích không bao giờ xóa tan nổi
cấm đóan tôi không nghi ngờ điều này
như một sự thật tuyên bố bởi Quốc gia Do Thái
Xứ sở mà tôi gắn bó và muốn hãy còn gắn liền.

Tại sao vì sao tôi nói lên điều ấy chỉ ngay bây giờ,
già nua già cỗi và với giọt mực cuối cùng tôi mới viết ra :
Thế lực hạt nhân nguyên tử Do Thái đang đe dọa
nền hòa bình thế giới vốn quá mong manh ?
Vì điều ấy rất cần phải nói
nếu không để ngày mai điều ấy sẽ quá muộn màng;
và cũng vì lẽ chúng ta vốn Người Đức vốn đã đầy gánh tội tình trên vai –
trên lương tâm sẽ là vũ khí cho tội ác tiên liệu
lý trí ta có lẽ cũng thấy trước mộng triệu, khiến sự tòng phạm của chúng ta
không có cách thanh minh quen thói nào xóa nổi.

Và tôi chấp nhận điều này : tôi sẽ không còn yên lặng
vì tôi chán ngán cái đạo đức giả phương Tây
Vì tôi ước mong hiều người nữa có thể tự giải phóng mình khỏi câm lặng
và cũng xín mời ai đã đè nặng mối đe dọa hiển nhiên này
từ chối bạo lực bạo động
đòi hỏi kiểm sóat thường xuyên và tự do không điều kiện
tiềm năng hạt nhân Do Thái
cũng như cơ sở hạt nhân Iran
được thực hiện bởi một định chế quốc tế
và được chấp thuận bởi chính phủ hai quốc gia này.

Chỉ có bằng con đường này,
chúng ta giúp dân tộc Do Thái, Dân Palestin và tất cả mọi người
tất cả con người sống thù nghịch mặt đối mặt nhau
trong vùng này thống trị bởi sự điên cuồng
và rồi cuối cùng cũng tự giúp chúng ta có lối thóat lối ra.

Postavljeno od Michail u Sri, 11/04/2012 - 22:37
zahvaljeno 2 puta
KorisnikTime ago
petitbalperdu2 godine 32 tjedna
Gost zahvalio 1 put
0
Vaš glas: Nema
Komentari